© Hội Quốc Tế Thanh Hải Vô Thượng Sư



Lời Pháp Cam Lồ

Google


(xin gõ kiểu VNI,
VIQR hoặc Telex)



<June 2017>
SMTWTFS
28293031123
45678910
11121314151617
18192021222324
2526272829301
2345678

 Bạn là vị khách thứ 2799406
      Kể từ ngày 1/1/2005

 

Ban Tin Thanh Hai Vo Thuong Su 133

 

 

 

 

 

 

 

Đối với những Thánh Nhân đắc đạo thấu hiểu được trò chơi của vũ trụ, một đời sống ẩn cư trên núi thật là an nhiên tự tại. Tuy nhiên, để giúp đỡ hằng hà sa số chúng sinh trên địa cầu và muốn làm tấm gương sống xác thực, các Ngài đã chọn cuộc sống thế gian, nhờ đó, là những người tu hành, chúng ta có cơ hội được tiếp xúc với giáo lý bằng lời cũng như gương mẫu cao thượng của các Ngài, từ đó biết cách áp dụng trí huệ tối thượng vào với thực tế phàm trần.

Hãy nhớ, quý vị vĩ đại hơn tất cả mọi thứ trong cuộc đời này, dù đó là hạnh phúc, thiên tai, chuyện cá nhân, công việc thương mại, sự thành công hay thất bại. Không có gì vĩ đại hơn chính mình. Cho nên cứ tiếp tục. Thượng Đế rất yêu thương chúng ta. Tôi biết chắc chắn như vậy. Tôi thường xuyên thể nghiệm điều này. Dù rằng đôi khi Ngài đùa giỡn với tôi, tôi vẫn còn đây. (Mọi người vỗ tay)

Thật vậy, quý vị sẽ rất ngạc nhiên. Thí dụ như, đôi khi có những điều nhỏ nhặt mà quý vị không để ý. Như vừa rồi tôi sửa sang lại một chỗ mà tôi muốn ở. Nó rất cũ và dơ, nên vài tháng trước tôi có nhờ một vài người sửa sang lại. Tôi để lại tiền cho họ, nhưng họ không làm, viện hết lý do này đến lý do khác. Khi tôi đến căn nhà này, nó vẫn trống, dơ bẩn và chưa sẵn sàng. Cho nên tôi phải xắn tay áo lên, kêu người đến, dùng bất cứ người nào có thể được, và làm xong trong vòng một tuần. Họ nói sẽ mất vài tháng, tôi nói: "Vô lý! Không thể nào bỏ ra một tháng phí phạm như vậy". Thế là chúng tôi làm xong trong vòng tuần lễ, thậm chí không đến một tuần.

Tôi tìm người chỉ vì nó giống như là khẩn cấp. Tôi tìm họ ở bất cứ nơi nào có thể tìm được. Ở siêu thị hay bất cứ đâu, tôi hỏi họ có muốn làm thêm không. Nếu họ nói "Có", tôi nói: "Xin đến đây, tôi sẽ chỉ cho quý vị phải làm sao". Thậm chí họ cũng không phải là người chuyên môn, có nghĩa là họ chỉ làm sau giờ làm việc, từ 7 đến 10 giờ tối, hay tối đa là 7 đến 11 giờ tối. Có vậy thôi! Nhưng chúng tôi đã làm xong ba bốn căn phòng trong vòng một tuần lễ.

Nhưng rồi có một nơi trong bếp chưa sơn xong vì phải lát gạch trước. Người lát gạch không đến được ban ngày, và tối hôm đó tôi phải đến đây. Nên tôi nói: "Thôi được! Tôi sẽ tự làm". Nhưng trước đó tôi đã làm việc hơn cả tuần, chạy tới lui để sắp đặt mọi việc, nên tôi rất mệt mỏi. Ngoài những công việc bình thường, tôi cũng sơn, quét nhà này kia kia nọ, nên cảm thấy mỏi mệt. Thêm vào đó, cũng có chút vấn đề về thể xác; mình mẩy cứng ngắt.

Dù sao, vào ngày cuối, lẽ ra tôi phải đi, nhưng rồi tôi nói: "Tôi phải sơn nhà bếp trước khi đi". Tôi muốn làm cho xong trước khi đi. Nên tôi nằm đó, mệt đờ! Cả đêm hôm trước không ngủ. Tôi nói: "Ôi! Chúa tôi! Làm sao sơn được nhà bếp bây giờ? Mệt quá! Mình nói hay với mọi người, bây giờ lại không làm được". Như vậy sẽ giống như bị "mất mặt". (Sư Phụ cười)

Tôi cứ nghĩ như vậy, rồi sau đó vừa bước ra cửa. Vừa mới bước ra vì lý do gì đó thì một người đàn ông ngoài đường đi ngang qua, muốn nói chuyện với tôi. Ông nói: "Bà có cần thợ sơn không?" (Mọi người vỗ tay) Nó xảy ra như vậy đó! Nên tôi nói: "Ông sơn gì?" Ông nói: "Tôi sơn tường này nọ". Tôi nói: "Ô, vậy khi nào ông làm được?" Ông nói: "Ngay bây giờ" (Mọi người cười) Tôi nói: "Được, mời vào!" Rồi tôi chỉ cho ông chiếc máy và ông làm xong thật lẹ. Thế là tôi xong việc trước khi đi. (Mọi người vỗ tay) Có những nơi không thể kiếm người như vậy được. Những công ty lớn rất bận rộn, lại còn nghỉ lễ này kia. Dù có tiền cũng không mướn được bởi vì họ sẽ không tới làm cho mình những khi mình muốn. Quý vị phải hẹn ngày giờ, vân vân.

Nhưng mọi thứ tới. Trong vòng một tuần, mọi người tới: hệ thống an toàn, thảm, gạch bông, dù họ hăm dọa tôi trước đó, rằng phải mất mấy tháng mới thiết lập được một chỗ như vậy. Dù ở Mỹ cũng phải mất thời giờ. Phải hẹn ngày, có thể tối thiểu là một tuần trước đó. Không có gì cả! Tôi đã làm xong hết trong vòng mấy hôm. Mọi người từ đâu đâu chạy đến. Bình thường họ bận rộn, ngay cả ở đó quý vị cũng không thể nào tìm được những người như vậy. Nhưng tôi nói: "À, tôi cần làm xong trước khi đi, ông làm kịp không?"

Họ trả lời: "Chúng tôi sẽ cố gắng." Và họ đã cố gắng. Mọi người tới, và mọi việc xong xuôi gần như trong vòng một ngày. Chỗ còn lại chỉ là tô sửa và những chuyện khác. Tôi cảm ơn hết sức, quý vị biết không. Ông Trời có làm việc đấy chứ, thật ra, Ngài cũng không đến nỗi nào. Cha chúng ta sẽ săn sóc nếu chúng ta thật sự cần. Đôi lúc chúng ta không cần, mà chỉ muốn nhõng nhẽo thôi. Như vậy cũng được, nhưng chúng ta không có cơ hội học hỏi những điều mình có thể làm được. Nếu giao tất cả mọi việc cho người khác, tức là chúng ta cũng giao lực lượng cho họ. Những người làm việc cho chúng ta được thêm cơ hội học hỏi, để giỏi giang hơn. Trong khi đó chúng ta không còn lại bao nhiêu.

Thật ra, điều đó cũng đúng. Tôi không biết rất nhiều việc bởi vì có nhiều người làm giúp tôi. Tôi không biết dùng máy điện toán, không biết cách dùng nhiều cái vui như điện thư, mạng lưới truyền thông, vân vân. Tôi không biết gì về mấy cái này, bởi đã có người làm giùm rồi. Có thể cũng vì không có thời giờ, nhưng nếu có thời giờ tôi sẽ làm được và sẽ học được ít nhiều điều mới. Và tôi sẽ giỏi hơn và vui hơn. Thậm chí trước thời gian này, cũng có nhiều cái tôi không làm. Không tự mua vé máy bay, không đi xe taxi, không biết chỗ lên máy bay "gì" là gì, không biết "ở đâu" là ở đâu.

Thành thử tôi đã mất mát rất nhiều. Có nhiều cái tôi không biết. Tôi đã không biết lái xe, không biết cách xài tiền. Bây giờ thì biết rồi, vui lắm. (Cười) Tiêu tiền vui chứ. Mua đồ mình cần; có đồ lúc mình cần cũng thấy vui, thấy mãn nguyện. Thành thử hồi đó tôi thiếu nhiều cái trong đời sống bởi quá bận làm những chuyện kêu bằng to tát. Nhưng cũng tốt là tôi học làm chuyện nhỏ để được tiếp xúc nhiều với đời sống và thực tế, để thật sự biết người khác sống như thế nào và họ cảm thấy ra sao.

Quý vị không thể tưởng tượng tôi bận tới cỡ nào. Đôi khi bận quá sức. Cho nên, đừng thấy tôi ngồi đây cười rồi nghĩ rằng thế giới không có chuyện gì xảy ra. Luôn luôn có chuyện xảy ra. Nhưng không có lợi gì cho tôi hay không có lợi gì cho quý vị nếu tôi ngồi đây than van, khóc lóc.

Chúng ta chỉ cười cho qua. Mọi chuyện sẽ ra đi. Và nhiều khi chúng ta thấy nó như là một ảo ảnh rồi chơi cùng với nó. Vậy thôi; không đến nỗi nào. Sống một mình cũng không đến nỗi nào. Quý vị có thể thấy sự việc sáng tỏ hơn, nhìn qua ảo ảnh một cách rõ ràng hơn. Nhưng đừng thấy rõ quá rồi ra đi, bỏ tôi ở lại! Khi thấy rõ quá, quý vị không muốn làm nhiều. Thành ra đôi khi Thượng Đế giữ chúng ta trong bóng tối hoặc trong phòng kín để chúng ta tiếp tục làm những việc phải làm trước khi rời thế giới. Nếu thấy rõ ràng quá, chúng ta không muốn làm nhiều, và muốn về Nhà cho lẹ. Chúng ta có thể ăn gian, có thể ráng sắp xếp công chuyện cho xong xuôi mau lẹ, làm mọi thứ thật nhanh, gói ghém vào rồi chào ly biệt. Chào thế giới phũ phàng!