© Hội Quốc Tế Thanh Hải Vô Thượng Sư



Lời Pháp Cam Lồ

Google


(xin gõ kiểu VNI,
VIQR hoặc Telex)



<December 2017>
SMTWTFS
262728293012
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31123456

 Bạn là vị khách thứ 2864791
      Kể từ ngày 1/1/2005

 

Thuở Ban Sơ 1

Một hôm, Sư Phụ bất ngờ đến văn phòng Tây Hồ, Ngài bước đến bàn của tôi và hỏi: "Có điều gì cần báo cáo cho Sư Phụ không?" Tôi vô cùng mừng rỡ trước sự xuất hiện bất ngờ của Ngài. Trong khi vẫn cố gắng làm xong công việc, tôi tự động trả lời: "Dạ có!" Vì không muốn Ngài bỏ đi, nên tôi bắt đầu tìm kiếm lục soạn những hồ sơ trên bàn. Lạ thật! Hồ sơ khi nãy mới nằm ngay trước mặt, nhưng giờ đã biến đi đâu mất? Tôi ngượng đỏ mặt vì đã khiến Sư Phụ phải chờ. Khi đó Sư Phụ nhấc dù lên đập nhẹ vào một hồ sơ nằm trên bàn. Bàn tay Ngài chuyển động thật nhanh, thật nhẹ nhàng và thật bất ngờ trước khi đầu óc tôi có thì giờ phản ứng, tôi đã thấy hồ sơ nằm ngay trước mặt! Tôi nhìn nó mỉm cười. Khi đó gương mặt tôi có lẽ tràn ngập vẻ tôn sùng, nhưng Sư Phụ chỉ cười mỉm chi như muốn nói: "Điều này thật chẳng có gì là đáng kể!"

Đôi khi, Sư Phụ bỗng nhiên nghĩ đến một công tác Ngài đã giao phó trước đó và hỏi công việc đã tiến hành đến đâu. Cảm ơn Thượng Đế, Ngài đã hỏi, vì chỉ khi đó chúng tôi mới thấy có điều gì bị sai; thí dụ như những hồ sơ có thể không được sắp xếp cẩn thận và sắp bị hủy. Sự thăm hỏi dường như vô tình kia của Ngài đã cho chúng tôi một cơ hội để chặn lại những lỗi lầm sắp sửa xảy ra.

Mỗi khi đã giao phó cho chúng tôi một công tác, Sư Phụ ít khi xen vào trừ khi thật sự cần thiết hoặc có điều gì sai sắp xảy ra. Khi chúng tôi cầu nguyện xin giúp đỡ, Ngài luôn luôn có mặt cạnh bên, hỏi về những vấn đề này ngay cả trước khi chúng tôi có cơ hội hỏi Ngài. Một khi đã được sự cố vấn của Sư Phụ, chúng tôi có thể tiến hành công việc một cách thuận lợi. Thật ra, chính Sư Phụ mới là người làm tất cả!





lần Sư Phụ trở về Tây Hồ, cảm thấy nhuốm bệnh sau một cuộc du hành quốc ngoại. Sau vài ngày nghỉ, Sư Phụ cảm thấy khỏe hơn và đến văn phòng gặp chúng tôi. Từ trường của Ngài thật thanh tịnh đến nỗi không bao giờ náo động bất cứ ai. Hôm đó, Sư Phụ đi dọc giữa văn phòng, gia trì cho mọi người, trong khi một số người làm việc vẫn nói lớn, không biết rằng Sư Phụ mới dạo qua.

Sư Phụ trông hết sức xinh đẹp, với mái tóc dài, má hồng và đôi mắt sáng. Chúng tôi ngây ngất! Nhưng Ngài cười e thẹn và tránh những cặp mắt thương yêu của chúng tôi, yên lặng gia trì cho toàn thể mọi người trong văn phòng. Hôm đó Sư Phụ quả thật rất xinh đẹp. Khi Ngài rời khỏi, một mùi hương kỳ diệu bắt đầu lan tỏa khắp phòng. Chúng tôi được đưa lên một trạng thái lâng lâng, thanh thoát, rồi ngâm nga một cách thơ mộng trong buổi làm suốt chiều hôm đó.





lần Sư Phụ họp lại tất cả những đệ tử xuất gia tại Tây Hồ. Ngài bảo chúng tôi ngồi xuống tọa thiền, rồi yên lặng. Sư Phụ ngồi trên ghế thiền chung với chúng tôi, hai mắt nhắm nghiền. Ngày hôm đó khung cảnh chung quanh thật yên tịnh và thanh thoát vô cùng. Ngồi gần Ngài, tôi có một thể nghiệm thật mãnh liệt. Khi quán Âm Thanh, tôi thể nghiệm được tiếng nhạc tuyệt vời chưa bao giờ nghe thấy. Tôi hoàn toàn đắm mình ngây ngất, cảm thấy toàn thể thân tâm đang được cuốn vào dòng suối Tình Thương, cho đến khi Sư Phụ nhẹ nhàng gọi chúng tôi dậy. Tôi mở mắt ra, vẫn còn ngây ngất trong chân phúc. Tôi thắc mắc phải chăng đây là cách những linh hồn câu thông với nhau trong những cảnh giới cao. Khi nhìn vào cặp mắt yêu thương của Ngài, tôi đã tìm được lời giải đáp.

Khi Sư Phụ dạy chúng ta bằng "tâm", sự dạy dỗ của Ngài vượt ra ngoài vòng ngôn ngữ. Dù không dùng lời, kết quả là đời đời bất diệt.

Khi vị thầy vĩ đại Paramahansa Yogananda của Ấn Độ thuyết giảng bài đầu tiên bằng Anh ngữ ở nước ngoài, ông không biết làm sao để diễn tả cho mạch lạc trên sân khấu, và cứ đứng đó nói không nên lời, trong khi trong lòng cầu nguyện thầy ông giúp đỡ. Rồi thầy ông tại Ấn Độ lập tức truyền lực gia trì, khiến cho Yogananda bỗng nhiên trở nên lưu loát. Thời nay, đệ tử của Thanh Hải Vô Thượng Sư cũng có những thể nghiệm tương tự.

Thí dụ như, một đệ tử xuất gia có lần kể với Sư Phụ rằng, khi ra ngoài chia sẻ giáo lý, nhiều người đã nêu lên những câu hỏi. Có những câu hỏi mà Sư Phụ chưa từng trả lời qua. Nhưng vị đệ tử liền cầu nguyện Sư Phụ giúp đỡ, và bỗng nhiên, trong sự ngạc nhiên của mọi người, anh đã trở nên hết sức lưu loát. Khi được hỏi vì sao anh hiểu biết quá nhiều khi còn trẻ tuổi, anh trả lời chính anh cũng không biết tại sao. Anh nói quả là một phép lạ khi anh có thể đưa ra những câu trả lời kỳ diệu cho những câu hỏi mà Sư Phụ chưa từng dạy trước đây. Thật ra, Sư Phụ đã dạy cho chúng ta tất cả, nhưng dạy ở bên trong, không phải bên ngoài.

Như Sư Phụ đã nói: "Dù có nói đến già và tóc bạc trắng, tôi cũng không thể nói hết cho quý vị biết tất cả những điều mà quý vị phải học hỏi. In ra một vài quyển sách cũng không đủ vào đâu. Vì tôi có sự câu thông bên trong với đệ tử, dù quý vị ở cạnh bên và tôi dạy quý vị rất nhiều, quý vị vẫn không biết được. Đó là bởi vì tôi dạy bằng "tâm", không phải chỉ qua những hình thức dạy dỗ bên ngoài. Đôi khi tôi dạy qua hành động, đôi khi qua sự la rầy; la rầy kẻ khác để dạy quý vị, hoặc trực tiếp la rầy quý vị. Đôi khi tôi chỉ cho quý vị một ý kiến ngắn ngủi, và đôi khi tôi trực tiếp trả lời quý vị. Có những lúc tôi không nói gì cả, tuy nhiên vẫn dạy dỗ quý vị rất nhiều. Tôi dạy quý vị nhiều nhất là từ bên trong. Cho nên, đôi khi quý vị thấy rằng mình chưa từng học qua một đề tài nào đó, nhưng lại có thể nói chuyện một cách rất lưu loát. Quý vị có thể chưa từng nghe qua một giáo lý nào đó, nhưng lại có thể trả lời người khác thật chính xác. Tuy nhiên, nếu quý vị nổi lòng kiêu mạn, khả năng kỳ diệu này sẽ biến mất. Quý vị sẽ bị mắc kẹt tại đó, vì lúc ấy quý vị sử dụng đầu óc, cái ngã của mình. Cho nên đừng nói rằng tôi không bao giờ dạy quý vị điều gì. Tôi dạy rất nhiều! "
(Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị, ngày 14 tháng 11, 1990, nguyên văn tiếng Trung Hoa, băng thâu hình số 138.)





Trong những năm đầu ở Formosa, Sư Phụ thường xuyên du hành và tổ chức cộng tu tại những Trung tâm khác nhau trên Formosa. Vì vậy các thị giả của Ngài thường làm việc bên Ngài đến tối khuya. Lúc đó, họ mới có thì giờ làm chuyện riêng của họ. Nhưng đôi khi các thị giả đến đêm mệt quá, không còn muốn giặt giũ quần áo gì nữa cả. Khi Sư Phụ nhận thấy điều này, Ngài trìu mến khuyên họ như một người mẹ: "Quý vị không bao giờ biết được ngày mai mình sẽ đi đâu. Vì vậy nên giặt giũ áo quần bây giờ cho xong, khi vẫn còn chút thì giờ".

Khi ở Trung Tâm Tây Hồ, Sư Phụ chỉ thị đệ tử như sau: "Luôn luôn dọn dẹp tất cả những dụng cụ, đồ dùng đã sử dụng, và trả chúng về lại chỗ cũ, như chúng chưa bao giờ được dùng qua. Như vậy, người kế mới có thể tìm được dễ dàng. Dù quý vị làm việc trễ đến đâu, luôn luôn dọn dẹp chỗ làm và dụng cụ trước khi đi ngủ". Nhưng thỉnh thoảng có người vẫn vô ý bỏ quên dụng cụ ngoài mưa. Sư Phụ rất buồn khi thấy như vậy, và Ngài luôn luôn nhắc nhở chúng tôi: "Quý trọng tài sản công cũng là quý trọng phước báu của chính mình".

Sư Phụ thường nhắc nhở chúng tôi rằng sống trong một đoàn thể có khác hơn là sống ở nhà. Chúng ta nên luôn luôn nghĩ đến người khác, đừng làm vẩn đục người khác bằng những phẩm chất không tốt của mình.


lần trong một cuộc Thiền Thất, tôi làm việc tại một gian hàng bán nhu yếu phẩm hằng ngày cho các đồng tu đến từ khắp nơi trên thế giới. Sư Phụ đi tới cùng với một đệ tử và bảo ông hãy lấy tất cả những đồ dùng nào ông cần. Trước khi đi, Ngài đặc biệt nhấn mạnh là hãy ghi sổ những món này vào trương mục của Ngài. Tôi thật vui mừng khi thấy Sư Phụ, đến nỗi quên hết cả mọi chuyện. Tôi nghĩ dù sao tất cả mọi thứ cũng đều thuộc về Sư Phụ, cho nên Ngài chỉ cần lấy bất cứ những gì Ngài muốn. Vì vậy, tôi không nghĩ đến việc ghi sổ! Nhưng Sư Phụ luôn luôn quan tâm đến người khác, chú ý đến từng chi tiết và muốn cho họ được tiện nghi. Nếu Sư Phụ không nhắc tôi về việc ghi vào trương mục, tôi sẽ làm việc bất cẩn như bình thường, và sẽ không nhắc những người làm ca sau về việc này. Cuối cùng, người kế toán sẽ không quân bình được sổ sách. Cách Sư Phụ làm việc thật rõ ràng và minh bạch!





Bên trong lời nói và hành động của Minh Sư luôn luôn có ân sủng vô lượng vô biên. Nếu chúng ta có thể bỏ qua một bên cái ngã của mình và luôn luôn vâng lời Sư Phụ trong công việc, chúng ta sẽ vượt qua được rất nhiều trở ngại vô hình.

Có lần Sư Phụ và một số đệ tử rất bận rộn sửa sang một tòa nhà. Sư Phụ thấy vài cây đinh sắt trên mặt đất và bảo một đệ tử cạnh bên lượm lên. Vì lý do nào đó, người đệ tử đã không làm như lời dặn. Sư Phụ nói với anh lần nữa, nhưng anh vẫn không nhặt chúng lên (tuy nhiên, cuối cùng sau đó anh cũng phải nhặt đinh lên hết). Sau đó, Sư Phụ kể lại chuyện này và nói: "Vì vậy, anh ta sẽ có một bài học rất dài để học".